Như một giấc mơ

Có lẽ chưa bao giờ mình lại có thể nhận thấy những kí ức năm xưa ùa về trong cùng một thời điểm nhanh đến như vậy. Là tốt hay không nhỉ?

Phương Chi

Mình chưa có câu trả lời cho câu hỏi ấy. Trước lúc gặp lại mình thấy thật hồi hộp. Ừ nhỉ, tại sao lại có thể sai cả địa chỉ nơi mình công tác chứ?

Vẫn khuôn mặt ấy, mặc dù biết trước là sẽ gặp lại, nhưng sao gặp rồi vẫn cảm thấy bất ngờ đến thế? Có lẽ từ ngạc nhiên chưa thể đủ để nói hết cảm xúc của mình khi ấy. Bỗng chốc những cảm xúc đã qua chợt ùa về trong chốc lát. Trước kia mình luôn thấy mọi chuyện dường như chỉ mới xảy ra, khiến mình nhớ, từng chi tiết mà nay gặp lại mới cảm thấy sao đã xa xôi thế.

Có lẽ cho đến giờ phút này, mình vẫn chưa tin mình đã gặp lại những gì bản thân đã cho rằng đã và sẽ đi rất xa chẳng bao giờ trở lại.


Đôi lúc thấy văn hóa phương Tây tuy thật suồng sã nhưng lại thể hiện được những cảm xúc rất thật. Muốn nhìn lại khuôn mặt thật lâu để thấy những hình ảnh đã quá xa. Muốn ôm một cái thật chặt để thoáng nhận lại những gì mình đã đánh mất. Muốn ngồi lặng im, thật yên tĩnh, không nói chuyện gì, chỉ để hình dung lại những kỉ niệm quý giá nhất mà mình có, dù là những kỉ niệm vui hay buồn, nhưng thời gian lại luôn cuốn con người ta đi, quá ít khoảng lặng để nhìn lại những gì đã qua, chỉ dành đủ thời gian để hỏi thăm nhau, để biết rằng bạn vẫn ổn.

Trong lúc này đây dòng suy nghĩ quá hỗn tạp, mọi chuyện như một cuốn phim quay chậm cứ dần dần hiện hữu. Vẫn nhớ ngày xưa tuy là trẻ con, học chung với nhau tại nhà bạn, mình chợt vẽ linh tinh lên giấy rồi nói: cuộc đời mỗi người như một đường thẳng này này, có thể song song với nhau mãi, có thể cắt qua nhau rồi lại đi xa. Rồi chuyện ấy lại là sự thật.

Hôm nay gặp lại, nói chuyện với nhau, vẫn một con người, một khuôn mặt, nhưng lại xa cách quá. Biết cốc nước đã đổ đi thì không thể lấy lại được. Dù cố gắng để kéo lại khoảng cách cũng không thể thân thiết như xưa được phải không? Có lẽ chỉ là bạn cũ gặp lại nhau nhỉ? Vẫn cảm thấy hơi xót xa.

Không nghĩ rằng bạn đã trải qua nhiều thăng trầm đến như vậy. Bạn mạnh mẽ quá, giống như con lật đật vậy. Mình luôn mong rằng mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với bạn, luôn luôn hạnh phúc con lật đật nhé.

Cảm ơn bạn đã vẫn nhớ tới mình trong suốt quãng thời gian qua nhé. Còn mình thì sẽ luôn giữ lại những kí ức quý giá nhất mà mình từng có ấy, sẽ không bao giờ có thể quên. Hãy là một kỉ niệm nhé.

P.S.: Có lẽ bạn cũng không ngờ là mình vẫn còn nhớ chữ kí của bạn sau 8 năm không được nhìn lại nhỉ. Tặng bạn bài hát mình đã nghe trong suốt thời gian viết thư cho bạn nhé.


Bạn đang nghe ca khúc Hãy là kỷ niệm do ca sĩ Mạnh Quân trình bày Vài nét về blogger:

Mình mới nhận được mail của một người bạn sau 8 năm không liên lạc, cảm xúc mỗi người mỗi khác. Mong Ngôi Sao chia sẻ cùng mình những dòng tâm sự của bạn ấy dành cho mình. Cám ơn Ngôi Sao nhiều - Phương Chi.




More...