Cuối tuần qua, Phó thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) Nguyễn Thiện Nhân thay mặt Chính phủ đã trình Quốc hội Đề án đổi mới tài chính giáo dục giai đoạn 2009 - 2014. Đây là đề án thu hút sự quan tâm đặc biệt của xã hội vì một nội dung quan trọng của đề án sẽ điều chỉnh mức thu học phí các cấp học. Dù còn rất nhiều ý kiến trái ngược về đề án nhưng nhìn nhận một cách khách quan thì việc tăng thu học phí là việc cần phải làm...
I- Còn nhớ cách đây 2 năm, khi Phó thủ tướng, Bộ trưởng Bộ GD&ĐT Nguyễn Thiện Nhân tham gia giao lưu trực tuyến trên Báo Điện tử CAND Online, trong hàng ngàn câu hỏi của bạn đọc trong và ngoài nước gửi về, có hàng trăm câu hỏi xoay quanh chuyện tăng học phí, đó là bao giờ tăng, tăng bao nhiêu và lộ trình tăng như thế nào...
Xã hội càng phát triển thì sự phân hóa giàu nghèo trong xã hội ngày càng lớn. Trong khi có những người mỗi tháng có thể bỏ ra 5-10 triệu đồng để cho con học ở các trường dân lập, trường quốc tế từ cấp tiểu học và bỏ ra vài trăm triệu tới vài tỉ đồng để cho con đi du học tự túc ở Singapore, Australia, Mỹ, Pháp... thì với phần lớn người dân hiện nay, chi phí học hành của con em họ luôn là nỗi ám ảnh bởi đã chiếm một phần không nhỏ ngân sách gia đình. Bởi vào lúc “thóc cao gạo kém” như hiện nay, với hai vợ chồng sống bằng đồng lương công chức, để nuôi được hai đứa con đi học đã phải thắt lưng buộc bụng mới có thể đảm bảo được cuộc sống.
Công chức còn như vậy thì với nông dân, nuôi được một đứa con học đại học thực sự là một kỳ tích vì để học và sống được ở Hà Nội cần ít nhất 1,5 triệu đồng/ tháng, mà số tiền ấy bằng nửa tấn thóc...
II- Nhưng, nói đi thì cũng phải nói lại, nhìn ở tầm vĩ mô thì có một thực tế là nhiều năm qua, ngành giáo dục phải đối mặt với nhiều bất hợp lý về cơ chế tài chính. Theo Phó thủ tướng, Bộ trưởng GD&ĐT Nguyễn Thiện Nhân, 10 năm qua (1999-2008), trong khi lương tối thiểu, ngân sách nhà nước chi cho giáo dục, quy mô học sinh học nghề, trung cấp chuyên nghiệp, sinh viên cao đẳng, đại học rồi chỉ số giá cả tiêu dùng... đều tăng thì khung học phí không thay đổi. Vì vậy tổng nguồn lực của đất nước huy động cho giáo dục đào tạo vẫn rất hạn chế, ảnh hưởng đến chất lượng đào tạo, gây bất hợp lý thêm trong hệ thống giáo dục.
Theo thống kê của Bộ GD&ĐT, năm 2006, chi bình quân cho 1 học sinh, sinh viên ở Việt Nam là 723 USD, bằng 1/4 của Thái Lan và chưa bằng 1/10 của Đức... Năm 2001, tổng thu học phí ở tất cả các cấp giáo dục công lập từ mầm non đến đại học chiếm 8,2% tổng chi cho giáo dục (gồm chi từ ngân sách và từ học phí), năm 2005 là 7,3%, năm 2006 là 6,7%, năm 2008 là 5,5% và nếu khung học phí hiện nay vẫn giữ đến 2011 thì tỉ lệ này chỉ còn 4%. Tức là càng ngày đóng góp của học phí vào tổng chi đào tạo ở các trường càng giảm, năm 2011 chỉ bằng 1/2 năm 2001. Do mất giá đồng tiền, nên học phí đại học 180.000đ/tháng năm 2008 chỉ có giá trị 90.000đ/tháng so với năm 1998 khi khung học phí được ban hành.
Với giáo dục mầm non và phổ thông, thực tế trong các năm qua, phần chi của Nhà nước giữ vai trò quyết định. Tại các trường công lập, phần đóng góp của người dân qua học phí và chi phí khác chỉ chiếm 7,9% tổng chi phí đào tạo, phần Nhà nước chi chiếm 92,1%. Nếu kể cả chi của người dân cho giáo dục ở các trường ngoài công lập, thì tổng chi của người dân chiếm 21,8% tổng chi cho giáo dục ở các trường công lập và ngoài công lập, phần Nhà nước chi chiếm 78,2%...
Trong khi Nhà nước tăng lương tối thiểu từ 290.000đ/ người/tháng (năm 1998) lên 650.000đ/người/tháng (năm 2009), nhưng yêu cầu các trường giải quyết nguồn trả lương tăng lên này trong nguồn thu học phí là chủ yếu, mà học phí thì không tăng, nên các trường phải dành tỉ lệ trong tổng thu của trường cho trả lương ngày một cao, phần dành cho giáo trình, cơ sở vật chất phục vụ giảng dạy ngày càng ít đi, và như vậy đương nhiên ảnh hưởng đến chất lượng đào tạo.
Mặt khác, để có thể đảm bảo thu nhập tối thiểu cho giáo viên, phần nào hạn chế việc giáo viên giỏi chuyển ra các trường ngoài công lập dạy hoặc làm ở các công ty vì có thu nhập cao hơn thì các trường phải tăng số lượng sinh viên, làm cho tỉ lệ sinh viên/giảng viên vẫn ở mức rất cao (30 - 50 sinh viên, thậm chí 100 sinh viên/giảng viên), ngược lại với yêu cầu nâng cao chất lượng đào tạo và đòi hỏi của xã hội.
Nhà nước đang chi 80% kinh phí cho giáo dục phổ thông.
Từ nhiều năm nay, trong khi Nhà nước thực hiện chính sách miễn giảm học phí cho sinh viên diện chính sách, song không bù đắp chi phí này cho các trường; mà các trường phải tự cân đối từ thu học phí của sinh viên khác. Kết quả là nếu nhận nhiều sinh viên diện chính sách bao nhiêu, thực hiện tốt nhiệm vụ chính trị của ngành giáo dục bao nhiêu thì, trường càng gặp khó khăn về tài chính bấy nhiêu...
Vì vậy, tại hội nghị trực tuyến của Bộ GD&ĐT với các Sở GD&ĐT và các trường đại học vừa được tổ chức cuối tháng 5, tất cả đại diện các trường đều cho rằng cần phải tăng học phí. Bởi nói như GS.TS Hoàng Văn Châu - Hiệu trưởng Trường đại học Ngoại thương: “Đây sẽ là tiền đề quan trọng để có điều kiện tập trung cho chất lượng giảng dạy, đầu tư cho cơ sở vật chất”, thực tế như Trường đại học Ngoại thương, nếu mức học phí tăng lên 255.000đ/sinh viên/tháng thì nhà trường mới chỉ thu được 18 tỉ đồng/năm, trong khi đó chỉ tính riêng khoản tiền lương của giảng viên đã là 20 tỉ đồng/năm.
Còn theo TS. Hoàng Văn Điện - Hiệu trưởng Trường đại học Công nghiệp Hà Nội, thì: “Hiện tại mức chi phí cho chế độ học bổng và miễn giảm học phí của trường trong một năm là gần 10 tỉ, trong khi đó thì ngân sách Nhà nước chi cho trường là 13 tỉ, số tiền còn lại chỉ đủ trả lương cho giáo viên trong... 1 tháng”.

LinkBack URL
About LinkBacks

Trả Lời Với Trích Dẫn
LinkBacks Enabled by vBSEO