Vùng đất Nam Định từ thế kỷ XVI đến thế kỷ XIX (Phần I)
Sau thời kỳ phát triển toàn thịnh của Nhà nước quân chủ trung ương tập quyền dưới thời Lê Thánh Tông, đến đầu thế kỷ XVI, triều Lê sơ bước vào thời kỳ suy yếu, khủng hoảng.
Phần I: Những biến động chính trị
Trong thế kỷ XVI – XVIII, đất Nam Định thuộc bắc triều dưới sự kiểm soát của nhà Mạc, rồi thuộc đàng ngoài dưới triều Lê – Trịnh và thuộc Bắc Hà dưới triều Tây Sơn.
Để tăng cường cho vùng đất Dương Kinh, triều Mạc lấy bớt các phủ Thái Bình, Kiến Xương, Long Hưng và Khoái Châu của Trấn Sơn Nam nhập vào trấn Hải Dương. Đất Nam Định gồm 2 phủ Nghĩa Hưng và Thiên Trường vẫn thuộc trấn Sơn Nam. Thời Lê – Trịnh, năm Cảnh Hưng thứ 2 (1741) chia trấn Sơn Nam làm 2 lộ Sơn Nam Thượng và Sơn Nam Hạ, lấy bớt hai phủ của trấn Sơn Nam cũ là Trường Yên và Thiên Quan đặt làm lộ Thanh Hoa ngoại. Vùng đất Nam Định thời này thuộc lộ Sơn Nam Hạ. Đến thời Tây Sơn tiếp quản và cai trị Bắc Hà, đổi lộ thành trấn. Nam Định thuộc trấn Sơn Nam Hạ. Mặc dù có lúc gọi là lộ hay trấn, vùng đất Nam Định vẫn thuộc Sơn Nam Hạ và nằm trọn trong hai phủ Thiên Trường và Nghĩa Hưng, mỗi phủ gồm 4 huyện.
Nằm ở vùng cửa sông, có vị trí chiến lược quan trọng, lại có đồng bằng trù phú, đông người nhiều của, đã từng có kho lượng thực và vũ khí lớn ở Vị Hoàng, Nam Định đã chứng kiến rất nhiều trận chiến ác liệt giữa Nam – Bắc triều, Trịnh – Tây Sơn. Các trận chiến diễn ra ở vùng đất này chủ yếu là thủy chiến.
Suốt thời kỳ chiến tranh Nam Bắc triều, trên vùng đất Nam Định đã diễn ra rất nhiều trận chiến ác liệt, gây bao nhiêu đau thương tang tóc cho nhân dân. Không chỉ có thế, vừa mới chấm dứt cuộc chiến với nhà Mạc, trong nội bộ triều Lê – Trịnh đã nẩy sinh mâu thuẫn mới. Từ năm 1627 đến năm 1672 chúa Trịnh đã 6 lần lấy danh nghĩa vua Lê đem quân đánh chúa Nguyễn ở phía Nam. Mặc dù không còn là chiến trường trực tiếp trong cuộc xung đột Trịnh – Nguyễn, nhưng đất Nam Định nơi đặt trường sở (kho lương tiền) Sơn Nam vẫn phải cung cấp lương thực, vũ khí cho các đoàn thuyền quân Trịnh thường xuyên xuất phát từ cửa Đại An theo đường biển tiến vào Đàng Trong. Ngoài ra từ năm 1593 đến năm 1677, người nông dân vùng Nam Định còn liên tục phải đăng lính, xung vào các đội quân tham gia nội chiến và đi đánh dẹp các cuộc nổi dậy của dư đảng họ Mạc ở Cao Bằng. Đó là những cuộc tranh giành phe phái mà gánh nặng chiến tranh luôn đè nặng lên vai những người nông dân. Chiến tranh liên miên, đê điều thủy lợi không được nhà nước quan tâm tu bổ, bọn tham quan thừa hành lại tìm cách bớt xén làm cho đê điều bị xuống cấp nên nạn vỡ đê điều, lụt lội và hạn hán xẩy ra thường xuyên.
Vào giữa thế kỷ XVIII, ở vùng Bắc Bộ có rất nhiều cuộc khởi nghĩa nông dân nổ ra, trong đó có những cuộc nổi dậy với quy mô lớn tiêu biểu như khởi nghĩa của Nguyễn Tuyển, Nguyễn Cừ ở Hải Dương, khởi nghĩa của Hoàng Công Chất ở phía đông lộ Sơn Nam. Trong số đó, trực tiếp có quan hệ đến vùng đất Nam Định là cuộc khởi nghĩa do Hoàng Công Chất cầm đầu nổ ra năm 1739. Cuộc khởi nghĩa của Hoàng Công Chất vừa tạm lắng xuống thì ở đồng bằng Sơn Nam lại có nghĩa quân khác nổi dậy.
Ngày 11-7-1786, quân Tây Sơn do Nguyễn Hữu Chảnh chỉ huy đã chiếm được Vị Hoàng. Quân Trịnh không chống cự được bỏ chạy. Toàn bộ số lương thực gồm hơn 100 vạn hộc thóc đã nằm trong tay quân Tây Sơn. Một ngọn lửa cao báo hiệu cho quân tiến ra. Sáu ngày sau, tức ngày 17-7 năm đó, đại quân Tây Sơn gồm hơn 1.000 chiến thuyền do Nguyễn Huệ thuận gió nồm thổi mạnh cũng ồ ạt kéo ra hợp binh ở Vị Hoàng. Tại đây, Nguyễn Huệ cho thảo hịch phát đi khắp nơi kể tội họ Trịnh tiếm quyền và giương cao sách lược phò Lê được nhân dân vô cùng ủng hộ. Chỉ trong vòng 10 ngày nhân dân các huyện quanh thành Vị Hoàng đã tập trung công sức xay lúa, giã gạo và huy động hàng trăm chiếc thuyền chở lương thực giúp quân Tây Sơn.
(còn tiếp)
(Nguồn Địa chí Nam Định)