Mùa hè đến thảnh thơi trong những buổi chiều tà, khi vầng dương sắp khuất bóng trời tây. Những đám mây trắng bàng bạc lơ đãng, ghim lên những tia nắng còn sót lại hiếm hoi của ngày tàn như những xiên bánh tráng khổng lồ. Lê Dũng
(Truyện ngắn của tôi)

Ông mặt trời đỏ ngầu, đục quánh trông như cái trứng muối từ từ trôi xuống cổ họng của một gã Goliad nào đấy núp đằng sau đường chân trời, rồi hoàn toàn biến mất.

Ái Thu chạy chầm chậm lại, chuẩn bị rẽ vào con hẻm nhỏ kế bên. Chiếc xe đạp bất ngờ vấp phải cái lỗ đất chưa lấp ngay phía trước cái nắp hố ga nên mất thăng bằng, đổ về phía bên phải. Nhưng một lực nào đó đã kiềm lại ở phía đuôi xe, giữ cho nó không bị ngã. Ái Thu quay người lại. Đó là một anh chàng có gương mặt khá bầu, không đẹp trai nhưng sáng sủa, thân thiện và đặc biệt gây ấn tượng bởi nụ cười ấm. Ái Thu bước xuống, một tay giữ yên xe rồi lịch sự cảm ơn. Chàng trai khẽ gật đầu chào lại rồi vội bước đi.

Trong ánh sáng hiu hắt của buổi tối chưa lên đèn, cô cũng kịp nhận ra những mảng sáng tối sắc sảo của bức tranh kẹp trên chiếc giá vẽ mà chàng trai cầm trên tay. Cái bóng mảnh khảnh đổ dài lên con đường trước mặt rồi rẽ vào khách sạn Phong Lan Đỏ, cách chỗ cô đang đứng vài căn.

Khách sạn Phong Lan Đỏ là một khách sạn bề thế, nằm trên một trong số những trục đường chính đi vào trung tâm thành phố. Mặt chính của khách sạn nằm hướng về phía đông, nơi đón ánh nắng ấm áp mỗi buổi sớm. Phía sau có một con sông nhỏ chạy dọc theo con đường đất còn chưa được bê tông hóa.

Khách sạn Phong Lan Đỏ trông giống như một tòa lâu đài, nổi bật cả một vùng, trước khi những chuyến đi đưa người ta vào đến cái thành phố tráng lệ bậc nhất này. Và nhà Ái Thu nằm cách đó không xa về phía bên phải, trong một xóm nhỏ không quá nhộn nhịp.

Ái Thu là con gái của viên quản lý khách sạn, một cô gái nhã nhặn, xinh xắn mà cũng rất bướng bỉnh, cá tính. Tên cô thì là vậy nhưng cô lại thích mùa hè nhất. Mùa hè mang theo những cơn mưa rào bất chợt, ngắn và mau tạnh cũng như tính tình con gái tuổi mới lớn mau giận mà cũng mau thôi. Mùa hè đem đến những cơn gió nhè nhẹ, hòa tan trong lòng nó mùi vị âm ẩm, nồng nồng mà man mác của đất, của nắng, của những con sông mà như có ai đem dát bạc lên đó trong những buổi trưa thư thả.

Ái Thu thích đứng ngắm nhìn bầu trời từ ban công nhà, chỉ có mùa hè bầu trời mới cao và trong xanh đến thế. Với cô, mùa hè như một nốt nhạc bổng và thanh, êm dịu mà đôi khi đầy hào hứng, trong khúc ca bốn mùa của thiên nhiên.

Cô gái tuổi mười bảy hay bay bổng trong những mộng mơ đầu đời. Con nít thường mơ về ông bụt râu tóc bạc phơ, những anh hùng có sức mạnh phi thường, về công chúa và hoàng tử trong những lâu đài sáng chói hay trong xứ sở thần tiên nào đấy. Còn Ái Thu, thật khó mà biết được cô đang nghĩ vu vơ về chuyện gì.

Có khi cô ngồi buồn hết ba ngày chỉ vì cái chết của một nhân vật manga mà cô yêu thích. Bữa khác cô lại mừng đến rơi nước mắt khi xem cái kết có hậu của một bộ phim truyền hình Hàn Quốc. Một cơn mưa vội trong buổi chiều nào đấy cũng có thể làm cho cô suy nghĩ rất nhiều và cô sẵn sàng ngồi viết blog hết cả ngày hôm ấy.

Cô thích để những "status" ngắn đầy cảm xúc, đôi khi khó hiểu trên yahoo, facebook và trong nhật ký. Với cô, đó là một thói quen, là một phần của cuộc sống nhiều âm thanh, màu sắc mà nhiều lúc cô cố gắng đi tìm một khoảng lặng nhẹ nhàng cho riêng mình.


- Buzz! Buzz!
Âm thanh quen thuộc nhưng hôm nay nó đến từ một cái nick lạ - Ken.
- Xin hỏi bạn là ai vậy ?
- Chào bạn. Có nhớ nickname Ken đã comment cái status của bạn cách đây hai ngày không?

Cách đây hai ngày ư? Ái Thu vội lục tìm lại trí nhớ của mình. A, nhớ rồi! Cô đã viết lên wall dòng status "Hình như Gió đang nhảy múa. Tại sao Gió không biết buồn như tôi nhỉ...". Và cô nhớ có anh chàng nào đó đã comment lại rằng "Sao con gái lại hay nghĩ vu vơ thế" kèm theo cái mặt cười ngoác miệng như muốn chọc tức cô. Là Ken...

- Hứ... Ra là anh. Hôm nay có phải lại muốn chọc tôi nữa?
- Sao cô bạn lại nghĩ là mình chọc phá? Comment thật lòng đấy.
- Sao tôi không thấy điều đó nhỉ? Người ta đang có chuyện buồn mà tự dưng có ai đó vô xỏ xiên.
- Bởi vì hôm trước đó nữa cô bạn đã đặt cái status là "Ngày mới. Nắng lên".
- Thì sao nào?
- Thì chỉ có con gái mới để những cái status kiểu sớm sớm trưa trưa như thế.

Ái Thu tưởng tượng ra gương mặt Ken đang giễu môi ở phía bên kia của cái màn hình kết nối tới cái màn hình của cô theo cái cách nào đó mà cô không rõ.
- Chứ con trai thì hay lắm sao hả?
- Mình không hiểu từ "hay" có ý nghĩa gì. Nhưng mà mình không bao giờ để những cái status như thế. Ngày vẫn trôi mà không cần những cái status vu vơ đó.
Ken lại nhắc tới hai chữ "vu vơ". Cô chỉ trả lời lại bằng cái emo "phbbbt"
- Đừng nghĩ con trai khô khan, không biết viết những dòng status như vậy. Điều đó là không cần thiết. Đôi lúc con trai không được để lộ sự yếu đuối của mình, bởi vì con trai không muốn người khác phải lo lắng cho mình và con trai lại càng ghét sự thương hại hơn nữa.
- Sao anh không nghĩ đó có thể là đồng cảm?
- Có thể. Nhưng mà...
- Nhưng sao?
- Có những chuyện quan trọng hơn cần phải làm. Có những điều không nên. Cũng như những ranh giới phải tự chính mình vượt qua.
- ...

- Nhưng mà trên hết, một người con trai chân chính sẽ không bao giờ cố tỏ ra hoàn hảo. Bởi vì con gái luôn cần sự gần gũi và chân thành hơn cả.
- Hứ! Anh có vẻ chắc chắn quá nhỉ?
Ái Thu cố tỏ ra hờ hững mặc dù cô công nhận điều Ken nói.
- Uhm, hy vọng chúng ta sẽ có cơ hội nói chuyện nhiều hơn. Còn bây giờ mình out đây. Bye bye!
Rồi Ken out. Nhanh lẹ và dứt khoát cũng như lúc xuất hiện.

Còn tiếp...

Vài nét về tác giả truyện ngắn:

Lê Anh Dũng sinh năm 1991. Hiện là sinh viên trường Đại học Khoa học tự nhiên - TP.HCM.
Truyện ngắn đã đăng: 0 và 1.



More...