Chiếc áo như làn hơi nước mỏng manh, phút chốc bỗng tan ra như làn khói bay mất. Nhỏ hoảng hốt, với tay theo nhưng không kịp nữa rồi. Nhỏ mở to mắt, hóa ra chỉ là giấc mơ. Tran Thi Tinh
(Truyện ngắn của tôi)

Chiều đang dần buông xuống sau những dãy núi thấp thoáng phía cuối chân trời xa. Những tia nắng le lói còn sót lại đang vương vãi trên những rặng cây cao. Từng đàn chim nối đuôi nhau lần lượt bay về tổ ấm. Con sóng nhỏ lăn tăn nhẹ nhàng vỗ về bờ cát trắng yêu thương. Nhỏ lang thang tận hưởng cái không khí trong lành, tĩnh lặng như trong chính tâm hồn mình.

Làn gió bông đùa lướt nhẹ trên mái tóc, nhỏ khe khẽ hát khúc hát quen thuộc theo từng bước chân trên bãi cát nhấp nhô. Nhỏ thích cái cảm giác như thế. Khoảnh khắc lắng đọng của tâm hồn, không ồn ào, hối hả... Bao nhiêu ưu phiền dường như đang dần tan biến nhường chỗ cho cõi lòng rộng mở với đất trời.

Nhỏ đi dọc theo bờ sông đến nơi chỉ còn riêng mình nhỏ giữa khoảng không vắng lặng. Ngồi nhìn mông lung theo con nước đang chảy về xuôi, nhỏ ao ước được hòa mình trong làn nước mát trong kia. Nhỏ ném những viên sỏi chạy dọc theo mặt nước như lúc bé vẫn thường chơi cùng lũ bạn. Dường như dòng sông đã già hơn trong tâm trí của nhỏ. Ngàn đời sông kia vẫn bền bỉ chảy mãi... Nhỏ ngước nhìn bầu trời không một áng mây trôi hững hờ, chỉ còn một màu xanh mênh mông. Nhỏ đưa tay với, có lẽ trong trí tưởng tượng. Nhỏ biết bầu trời cao và xa lắm!


Lúc còn bé, nhỏ cứ thắc mắc không biết cuối chân trời kia sẽ như thế nào? Nhỏ từng nghĩ có thể sẽ đến được cuối chân trời khi đi qua hết những dãy núi nhấp nhô phía xa kia. Lúc đó, nhỏ sẽ đưa tay sờ lên bầu trời, có lẽ sẽ rất thú vị. Nhỏ mỉm cười với những suy nghĩ trẻ con của mình. Làm sao nhỏ có thể đi đến cuối chân trời kia được chứ? Bầu trời này bao la, rộng lớn không biết gấp bao nhiêu lần so với một đứa con gái thích mơ mộng như thế? Chỉ trong tận đáy lòng, nhỏ mới biết, nhỏ tin mình có thể đi đến cùng trời cuối đất trong trí tưởng tưởng điên rồ của mình.

Nhỏ nhắm mắt lại, thấy mình đang bay bổng giữa những tầng mây trắng xóa. Những áng mây như bọt tuyết mịn màng phủ quanh. Nhỏ sờ tay vào bầu trời xanh mướt, cảm nhận được hơi mát dịu nhẹ tỏa ra khiến nhỏ ngây ngất khôn tả. Cuối cùng, nhỏ cũng được khoác trên người chiếc áo xanh mềm mại hơn cả dòng chảy êm ả của con sông kia.

Chiếc áo nhẹ tênh, mát lạnh ôm ấp bờ vai của nhỏ. Nhỏ tưởng chừng như mình có thể bay khắp nơi với chiếc áo diệu kỳ. Nhỏ lướt nhẹ như những cánh chim giữa không gian bao la. Nhỏ nhận ra làn gió quen thuộc vẫn thường bông đùa trên làn tóc. Giờ nhỏ có thể vuốt nhẹ trên lòng bàn tay từng làn gió mát lành kia.

Nhỏ nhìn thấy làng quê của mình trông giống như con ốc nhỏ chập chờn qua những áng mây bồng bềnh. Nhỏ còn có thể nhìn thấy bao nhiêu thứ khác từ đằng xa nhưng hết thảy đều trở nên bé nhỏ. Nhỏ thích thú, cười khúc khích, cứ bay nhảy thỏa thích trong chiếc áo xanh màu nhiệm màu.

Chiếc áo như làn hơi nước mỏng manh, phút chốc bỗng tan ra như làn khói bay mất. Nhỏ hoảng hốt, với tay theo nhưng không kịp nữa rồi. Nhỏ mở to mắt, hóa ra chỉ là giấc mơ. Nhỏ khẽ mỉm cười, quay trở về nhà khi tia nắng cuối ngày đã khuất sau chân trời xa.



More...