Con nguội tắt tháng mười xa quê mẹ
Vắng nhớ đêm trăng rơm dãi một vàng thu
Chìm lăng lắc vết sông trâu đường cũ
Mảng gáy tuổi xanh hò hẹn tiếng chim gù.

Thương từ quê xanh xao vòm mắt mẹ.
Vại nước đành rơi trắng những hương cau
Câu thơ con mười năm còn thất luật
Không tròn vành đền mẹ một câu

Tháng mười vụ gặt, tháng mười rộng nhớ
Để rưng rưng cơn cớ kẻ xa quê
Mảnh sân ấu thơ có mùa này ngập thóc
Hay rỗng vào đáy cót những âu lo?

Con vừa mượn liềm trăng nhèo cuối phố
Gặt cho mình riêng một góc buồn so.